Mẹ tôi là người biết hy sinh và chia sẻ cho con cái, mẹ đã hy sinh tấm thân của mình để che chở cho đời tôi.
Hồi ấy, chưa hiểu được điều nầy thì tôi thường hay oán trách mẹ vì mẹ hay mắng mỗi khi tôi làm việc gì đó, tôi cứ tưởng là mẹ không còn thương yêu tôi nữa. Vì ý nghĩ dại khờ mà tôi định bỏ nhà ra đi, nhưng khi nghĩ lại thì không dám, không biết làm gì nữa chỉ biết chạy lên gác mà khóc thầm. Tôi lẫy mẹ không xuống ăn cơm, mẹ phải lên dỗ thì tôi mới xuống.
Có lần vì bênh vực tôi mà mẹ bị tét chân phải đi băng bó. Do hồi ấy anh hai rất dữ, vì mẹ thấy anh hai đánh tôi nên vào can, kết quả lại bị tét chân. Lần ấy tôi rất cảm động. Lại một ngày nữa tôi bị cảm, mẹ lo cho tôi đến ăn không ngon, ngủ không yên, mẹ ở mãi bên cạnh để chăm sóc, tôi cần gì thì nói một tiếng là mẹ làm ngay. Cũng từ lần ấy mà tôi mới biết mẹ vẫn còn thương yêu tôi, mẹ mắng tôi là mẹ đang dạy tôi những điều tốt. Giờ tôi không còn oán trách mẹ nữa. Tôi được bạn bè hướng dẫn đi sinh hoạt Chùa, cũng đã đến lễ hội Vu Lan, tôi chỉ biết viết bài thơ tặng mẹ để tỏ lòng yêu quý của tôi đối với me:
Mẹ ơi, mẹ có biết chăng
Vu Lan báo hiếu đã về rồi đây
Bây giờ con viết thơ này
Con xin tặng mẹ vào ngày Vu Lan
Đầu thơ con sẽ viết rằng
Con dâng tặng mẹ, một vài bông hoa.
Nắng vàng nắng chiếu nơi nơi
Mẹ là lá chắn suốt đời cho con
Cuối thơ con xin viết rằng
Mẹ sẽ sống mãi trong lòng của con.



