Ngay dau tien den voi doan ao lam

Tác giả: Tâm bảo-Phan Thị Được

Năm ấy tôi lên 9 tuổi và lần đầu tiên tôi đến chùa vào một buổi chiều chủ nhật. Mỗi khi gia đình quây quần bên mâm cơm, cha thường nhắc lại điệp khúc: 

- Cha sẽ dắt con đi chùa và xin cho con sinh hoạt với các anh chị cùng các bạn!

Tôi nghe vậy liền giẫy nẩy:

- Con không đi đâu! Lên chùa lạ lắm, mà con có quen với ai đâu?

- Thì con cứ đi sinh hoạt thử rồi lúc ấy con sẽ thấy thân thiết với các anh chị cùng các bạn như gia đình thứ hai của con vậy.

Tôi cứ hứa lần hứa lữa mà vẫn không chịu đi, nhưng cha tôi vẫn không bỏ ý định cho tôi đến chùa sinh hoạt.

Biết tôi rất thích có được một chiếc xe đạp, cha liền chiêu dụ:

- Chủ nhật này cha sẽ dắt con lên chùa xem Gia đình Phật tử sinh họat, nếu con muốn tham gia cha sẽ mua cho con chiếc xe đạp để thuận tiện đi sinh hoạt.

Ôi, thật sung sướng quá! Nghe cha nói mà lòng tôi cứ mơ đến chiếc xe và mong mau đến chiều chủ nhật…

Rồi chiều chủ nhật năm ấy, tôi hăm hở theo cha đến chùa. Leo lên gần trăm bậc tam cấp đến cổng chùa, tôi hồi hộp… và rồi rụt rè nhìn các anh chị, các bạn cùng lứa trong chiếc quần, váy xanh cùng áo lam xinh xắn dễ thương. Tôi ngắm mãi, ngắm mãi không chán. Một anh lớn nhất trong Đoàn đến chào cha tôi rồi hỏi:

- Bác trưởng Ban nghi lễ lên Khuôn giờ này chắc có chuyện gì phải không?

Cha chỉ tôi rồi nói:

- Tôi đến để xin với các anh cho em nó gia nhập Gia đình Phật tử để sinh hoạt.

Anh huynh trưởng vui vẻ xoa đầu tôi rồi nói:

- Em vào sinh hoạt trong Gia đình Phật tử rất vui vẻ và nhiều bổ ích lắm!

Rồi anh gọi chị Lan đến đón tôi vào đoàn sinh. Chị vui vẻ dắt tôi vào hàng, tôi chưa kịp ổn định tinh thần thì nghe một tiếng còi dài, lập tức hai bạn đứng trước và sau tôi cầm tay tôi vừa xoay vừa xếp thành vòng tròn. Anh huynh trưởng lúc nảy đang cầm còi đứng giữa vòng tròn gọi tôi ra và giới thiệu với Đoàn. Tôi hồi hộp quá, mãi một lúc sau mới nói được tên mình. Và tôi đã được vào Gia đình Phật tử Kỳ Viên. Người huynh trưởng ấy chính là anh Liên Đoàn trưởng Trần Văn Phú (anh đã ra đi và tro cốt được để tại ô linh cốt chùa Kỳ Viên), còn chị huynh trưởng Oanh Vũ lúc ấy là chị Tống Thị Lan.

Thế là hôm ấy tôi về đòi mẹ may đồng phục áo lam gấp. Mẹ tôi sắm đầy đủ luôn cả giày, mũ nữa! Và hơn nữa, cha tôi mua ngay chiếc xe đạp cho tôi.

Mỗi chiều chủ nhật tôi đến với Gia đình Phật tử Kỳ Viên. Đầu giờ tụng kinh lễ Phật, rồi các anh chị thay nhau dạy giáo lý tiếp đến chơi trò chơi. Lần lần tôi gắn bó với GĐPT từ Oanh Vũ, lên thiếu nữ và chuẩn bị Huynh trưởng tập sự… đã qua bao nhiêu đời anh chị Liên Đoàn Trưởng. Lần lần tôi lớn lên thấm nhuần giáo lý của đức Phật. Những trò chơi giúp chúng tôi lanh lợi hoạt bát hơn các bạn không đến chùa.

Có một kỷ niệm không bao giờ quên, đó là những ngày Pháp nạn năm 1963, những ngày mà giáo đồ Phật giáo đứng lên đấu tranh. Tất cả Phật tử, GĐPT tập trung về Tỉnh Giáo Hội để xuống đường biểu tình. Lúc đó anh Lê Minh Toàn làm Liên đoàn trưởng và các em thiếu nam, thiếu nữ tuyệt thực tranh đấu và cũng chiều hôm đó tất cả đều xuống đường biểu tình. Mọi người chuẩn bị bao nylon đựng khăn ướt, chanh và bắt đầu xuống đường từ chùa Long Sơn. Khi đoàn biểu tình ra đến Mã Vòng thì bị cảnh sát ngăn lại bằng kẽm gai, lựu đạn cay, xe xịt nước và dùi cui nên không thể nào tiến tới được. Vì tuyệt thực nên sức mọi người đã yếu lại bị lựu đạn cay nên GĐPT Kỳ Viên nằm la liệt, tôi không đủ sức chạy vào chùa phải chui vào nhà sàn hai bên đường của dân xin nằm cho đỡ mệt. Đến tối, anh Liên Đoàn trưởng kiểm tra quân số thấy còn thiếu tôi thì mọi người bắt đầu đi tìm. Mẹ tôi cũng có trong đoàn Phật tử và khi nghe tin tôi mất tích nên cũng vội đi tìm. Gia đình mà tôi xin nằm nhờ ấy đưa tôi vào trạm xá của Tỉnh giáo hội, lúc này trạm xá cũng quá đông người nằm la liệt. Mọi người đưa tôi vào Chánh điện đến chỗ tập trung của GĐPT Kỳ Viên, mọi người mừng rỡ reo hò. Tôi được uống một ly sữa nóng và bắt đầu phục hồi sức khỏe nên cũng vui cùng mọi người. Lúc ấy chúng tôi thấy thương yêu nhau lạ lùng.

Và bước ngoặc cuộc đời khiến tôi phải gián đoạn với GĐPT vào năm 1969, tôi tạm xa các anh chị và các bạn thân yêu, không còn những buổi chiều chủ nhật cùng sinh hoạt, tôi bùi ngùi luyến tiếc mãi…

« Quay lại

Nội San Tâm Thị số 1 Khác

  • Lời giới thiệu
  • Những chặng đường
  • Núi Sinh Tung Chùa Kỳ Viên -Trung Nghĩa
  • Biên giới tình người
  • Nhân duyên hội ngộ
  • Đạo Phật và công tác xã hội
  • Tuổi trẻ xuất gia
  • Tản mạn ngày xuân
  • Lời tác bạch
  • Nhớ thầy tổ
  • Viết về mái chùa xưa
  • Mừng ngày thành lập đoàn
  • Phật giáo nền giáo dục môi trường sống và con người
  • Niềm vui trở về
  • Ta
  • Nhớ mãi một chuyến đi
  • Đạo lý cười:Nhà lửa
  • Trên đỉnh núi cao tất cả đều bình yên
  • Tìm kiếm
  • Trở lại chùa xưa
  • Asoka và kỳ kiết tập kinh điển lần 3
  • Cảm niệm Kỳ Viên Trung Nghia Tự
  • Ý niệm
  • Núi Kỳ Viên đứng hòn chồng trông ra hòn yến
  • Cảm xúc
  • Sám hối
  • Thầy đã cho chúng con cơ hội
  • Đạo lý cười (Phật bụng to)
  • Thực tập chánh niệm
  • Đôi dòng kính dâng
  • Vô thường
  • Ta đi tìm
  • Đạo lý cười (Phật không mở mắt)
  • Lời giáo huấn của thầy
  • Nhớ chùa xưa
  • Bài học nghi lễ
  • Bổn phận và trách nhiệm của người huynh trưởng
  • Ngày đó
  • Trang tiếng anh
  • Ước nguyện
  • Hộp thư
  • Powered by QuyetTri
    Copyright 2009, KyVienTrungNghia Pagode
    132 Sinh Trung, Nha Trang, Khanh Hoa, VietNam.
    email:huephap@gmail.com - Tel:(+84)58.3827197;3500252