Chiều qua vàng lá rụng
Mưa tạnh dáng sương sa
Ai người trong cõi mộng
Mau ra khỏi ta bà
Chiều nay vờn gió thoảng
Một cánh nhạn bay qua
Rừng thiền thêm ngào ngạt
Chỉ còn ta với ta.