Lúc sen tàn và hoa cúc nở rộ, gió heo mây cuốn mấy chiếc lá vàng bay đi trong làn sương lạnh. Cái nắng hè gay gắt cũng dần dịu đi sau vài cơn mưa ngâu buốt giá hồn người. Con chợt nhận ra: một mùa Vu Lan nữa lại về.
Đêm Vu Lan, ánh trăng vàng vằng vặc soi sáng trần gian, gợi trong chúng con những cảm xúc lâng lâng khó tả. Dưới sự chở che của Tam bảo, chúng con đang nhìn theo bóng hình mẹ cha ngày một gầy guộc, già nua. Tình mẫu tử thiêng liêng đã trở thành một đề tài bất hủ cho thơ ca, nhạc họa. Văn sĩ Y Vân đã so sánh lòng mẹ bao la như biển thái bình để biểu đạt tình thương mẹ dành cho con là mênh mông, vô bờ bến. Nhưng trên một phương diện khác, tình thương khác, tình thương ấy còn cao hơn non, rộng hơn biển. Thử hỏi ai có thể ví von được nghĩa mẹ cưu mang, công cha dạy dỗ như suối nguồn mát trong cứ chảy hoài, chảy mãi được đây? Nhận định giá trị to lớn của chữ “hiếu” Đức Phật dạy:
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con”
Chúng con thật may mắn biết bao bởi lẽ mình còn được cài hoa hồng màu đỏ thắm. Ôi chao! Thật bất hạnh biết bao khi cảm giác cô đơn trống trải xâm chiếm tâm hồn, mảnh đời tủi nhục của ai kia nếu không còn mẹ, còn cha, cành hồng trắng xé nát cõi lòng và cảm thấy bơ vơ giữa những đắng cay của cuộc đời mà chẳng còn ai quan tâm, an ủi, chăm sóc giữa đêm thâu, khi đau ốm, bệnh tật. Mùa thu năm 1963, Hòa Thượng Thích Quảng Độ đã viết bài “Dâng mẹ”:
“Đã bao năm con lưu lạc ngàn phương
Con nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải
Ơn dưỡng dục mẹ ôi! Sao kể xiết
Công sinh thành con nghĩ: quặn lòng đau
Gốc mai già xơ xác đã từ lâu
Chơ vơ đứng giữa trường đời lộng gió
Dòng sông chảy: ấy đời con trong mộng
Lững lờ trôi, trôi mãi đến bao giờ?
Có những đêm con thiêm thiếp trong mơ
Con mơ thấy hồn con về thăm mẹ
Được ấp ủ trong tình thương của mẹ
Mảnh hồn con ấm dịu biết bao nhiêu
Bốn phương trời con tìm kiếm đã nhiều
Nhưng không có một tình yêu của mẹ
Vu Lan đến cõi lòng con quạnh quẽ
Bóng người xưa như phảng phất đâu đây
Một chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy
Tình nghĩa ấy mẹ ôi bao thấm thía
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ
Đức cù lao muôn một trả chưa xong.”
Mẹ là người sẵn sàng hi sinh bản thân mình để con được bình an, hạnh phúc, mẹ dang tay ôm đứa con trìu mến dặn dò; mẹ cũng luôn tha thứ cho lỗi lầm của con. Dù lớn đến đâu, con vẫn là con của mẹ. Trước tình thương cao quý ấy, đã bao giờ chúng ta nghĩ đến việc báo hiếu cha mẹ cho trọn kiếp người; đã bao giờ chúng ta đến bên mẹ mà nói rằng “Mẹ ơi, con thương mẹ lắm!” Mẹ cha lo cho con từ khi còn trứng nước, nuôi nấng con nên người. Dù tóc bạc da mồi, cha mẹ vẫn lấy tấm thân này che chở cho con. Vâng đấy!... cuộc sống này như bèo bọt giữa hư không và rồi một ngày kia thức dậy, con chợt nhận ra mẹ sắp phải xa con mãi mãi. Khi đó, có khóc kêu la thảm thiết cũng chẳng chống lại vô thường đã đến. Lúc mẹ vĩnh viễn nằm dưới đất lạnh, con cố hình dung khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt của mẹ, thì… ôi, sao những thứ đó quá xa lạ và lạnh lẽo như vậy. Bởi lẽ, khi mẹ bên con, con đã thực sự thờ ơ việc quan tâm, chăm sóc mẹ hay thậm chí ngắm nhìn hình ảnh mẹ trong giây lát mà thôi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi không trở lại… và đóa hoa hồng trên ngực áo con bỗng chốc biến thành hoa trắng. Chẳng ai biết được những áng mây hững hờ phía chân trời xa tít kia, rồi cuối cùng sẽ trôi dạt về đâu?...
Noi gương đức độ và đại hiếu của ngài Mục Kiền Liên Bồ-tát, chúng con - hàng đệ tử Phật xin phát nguyện từ nay báo hiếu cha mẹ để một ngày kia vô thường đến con cũng không ân hận suốt một kiếp người. Cúi xin Đức Thế Tôn phù hộ cho cha mẹ chúng con dù còn sống hay đã mất đều được an lạc trong ánh sáng từ bi và vĩnh viễn không còn đọa vào đường ác nữa.



