Bầu trời này không của riêng ai
Qua bao năm nuôi lớn thân gầy
Đường chân lý bước dài không mỏi
Hỏi rằng em mấy tuổi xuân thì
Làn tóc xanh đôi mắt long lanh
Chiều vàng võ nhìn em chưa rõ
Gởi tâm tình cùng thời em đó
Cửa thiền môn vang mãi kinh cầu
Bầu trời xanh điểm tóc em xanh
Trăng chưa khuyết tình em đã khuyết
Trái tim này nhỏ máu riêng em
Bất chợt thấy em về theo gió
Để mình ai trong ngõ cô liêu
Em đã bỏ phương trời thơ mộng
Giữa hoàng hôn tắt liệm bên đường
Ồ! Mồ xanh ai khắc tên Anh.
(Năm tháng ấy vẫn theo áng mây trôi bồng bềnh)



