Tình thương là chất nhựa gắn liền con người với con người, con người với muôn loài động vật khác. Nó làm cho nhân loại chúng sinh gần gũi, thông cảm và thương yêu nhau hơn.
Để hiểu rõ điều này qua lịch sử cuộc đời Đức Phật ta thấy: Khi Ngài từ bỏ cung điện nguy nga, vợ đẹp con xinh, một mình dấn thân vào rừng sâu canh vắng tầm đạo. Sống đơn độc không một vũ khí nơi mình, trong khi chung quanh Ngài toàn những thú dữ, nhỏ như muỗi, mòng, rắn, rít, lớn như cọp, beo, sư tử, gấu... Thế nhưng tại sao Ngài vẫn ung dung trải qua bao tháng năm nơi rừng thiêng nước độc mà không hề tổn thương đến tính mạng? Đây là điều mà ít ai để ý nhưng rất quan trọng. Hay là Đức Phật có phép lạ chăng? Hay Ngài có võ thuật cao cường? Hoặc phương thuốc bí truyền nào đó? Không, chẳng có một sức mạnh nào khác hơn Tâm Bình Đẳng và Lòng Từ Bi vô lượng của Ngài. Chính những đức hạnh này là mạng lưới vô hình bao bọc, che chở, đồng thời cảm hóa tất cả thú dữ quy phục dưới chân Ngài.
Để thực tế chứng minh rõ lòng từ và tâm bình đẳng có tác dụng như thế nào, hằng ngày trong cuộc sống ta cố gắng thể hiện tình thương và hòa hợp với bà con lối xóm, tận tụy giúp đỡ họ lúc khó khăn hoạn nạn, chúng ta sẽ cảm thấy mọi người yêu thương, quý mến ta thế nào. Đối với loài vật cũng vậy, nếu ta thương mến chúng, chúng sẽ gần gũi và không sợ hãi ta.
Do đó tránh sát sinh cũng có nghĩa là nuôi dưỡng Lòng Từ, thể hiện Tâm Bình Đẳng với muôn loài, không nỡ thấy chúng sinh bị đâm giết, quằn quại đau khổ. Từ tâm niệm ấy sẽ giúp cho ta thông cảm nỗi khổ đau của kẻ yếu và phát khởi tình thương chan chứa đến muôn loài. Do tôn trọng sự sống và lấy Từ Bi làm phương châm hành động sẽ cảm hóa được con trẻ xa lìa tâm sát hại, nẩy nở đức tính thương người mến vật và biết quý trọng sự sống, mở lòng bao dung rộng rãi đến tất cả muôn loài.



