Vượt đường xa đến thăm cha, nghĩa trang Yên Kỳ đồi hoang trắng xóa, san sát mộ bia, trải ra như phố, ngôi thấp, ngôi cao, có tên có số, cùng nổi chìm bao kiếp giàu nghèo.
Con có gặp cha đâu. Ba tất đất mà ngàn trùng cách biệt. Mượn khói hương con thầm thì nguyện ước, nơi thẳm sâu cha có nghe không?
Con đã ngậm nước mắt trong lòng suốt ba mươi năm lẻ. Đời con thiếu cha như cánh chim lạc bước, bay ngả nào cũng gặp mây che.
Đứa con gái tội nghiệp của cha, đứa con bướng bỉnh, luôn mơ hái được những vì sao tận cuối trời xa lắc.
Con đã trượt ngã trên con đường đầy sỏi, ai đó rải ra cản lối. Những viên sỏi vo tròn tầm thường, giả dối. Vậy mà chúng làm con có lúc nhừ xương.
Nhưng cha ơi tất cả không có gì trầm trọng. Có đáng gì những thua thiệt đời con. Có thấm vào đâu với nỗi buồn cha gánh, khi đời cha rụng xuống lá xanh.
Con từng níu thinh không, ngỡ như hành tinh lệch. Nhưng trong con một niềm tin bất tuyệt, con sẽ hái những vì sao xa lắc, bởi có cha nâng cánh cho con



