(Trích truyện trong kinh Bách - Dụ)
Một hôm nọ, đầu rắn và đuôi rắn sanh ra tranh chấp lẫn nhau.
Đuôi rắn nói:
- Hôm nay để ta đi trước.
Đầu rắn trả lời:
- Thường thường ta đi trước, tại sao nay ngươi đòi đi ngược như vậy?
Đầu rắn và đuôi rắn đều cho thuyết của mình có lý hơn, nên tranh chấp với nhau mãi. Rốt cuộc đầu rắn chuyển mình đi trước, đuôi rắn bèn quấn chặt vào thân cây không thả, đầu rắn đi không được, đành phải nhường cho đuôi rắn đi trước mình. Nhưng vì đuôi rắn không có mắt nên chạy lủi rơi vào trong hầm lửa bên đường, làm cho toàn thân rắn đều bị cháy thiêu!
LỜI BÀN:
Là đuôi hẳn đi sau,
Bởi tham tranh với đầu.
Quên mất mình không mắt,
Nên gây nghiệp khổ đau!
Ngẫm chuyện nhắc nhở nhau:
Lẽ đời có TRƯỚC – SAU,
Sớm “minh tâm kiến tánh”
Kẻo rơi lửa thảm sầu !!!



