Ở một góc trời ta tĩnh tọa
Và đêm đêm lặng ngắm sao khuya
Gió bốn phương lồng lộng thổi về
Nghe gió reo tiếng đàn Khổng Tước
Diệu âm kinh Bát Nhã ngân vang
Tâm bỗng thấy thiên đàng trong đó
Lòng thanh tĩnh cảnh trời nhẹ gió
Để lòng mình rộng mở với trời cao
Bầu trời lấp lánh vạn ngàn sao
Đang tịch chiếu hào quang nhật nguyệt
Tâm thanh tĩnh trời đông lạnh tuyết
Thấy hoa sen nở rộ ngát hương
Gió đàn reo trổi nhạc du dương
Sanh già bệnh chết là đường thế gian
Sao lắm kẻ còn đang chìm đắm
Sắc hương trần lắm chuyện đa đoan
Sống giữa đời chẳng tấc gang
Lợi danh kiêu mạn lòng tham ngập tràn
Gieo oan nghiệp càng tăng phiền não
Tham sân si chẳng đạo nào ưa
Cơ trời hết nắng rồi mưa
Lưới trời lồng lộng chẳng chừa một ai
Nhanh chân bước lên thuyền giải thoát
Lìa cách xa ngũ ác lục trần
Lập tín hạnh nguyện chánh tin cần
Rồi sau sẽ được muôn phần thảnh thơi.



