Mẹ cho con mùa Xuân,
Tình thắp trong tia nắng.
Trải dài nẻo gian truân,
Một mùa không hữu hạn.
Để mỗi sớm Xuân sang,
Con chắp tay niệm Phật.
Hồn chạm ánh hào quang,
Mẹ mãi còn không mất.
Lòng sáng thêm lẽ thật,
Khi Hè cháy – Thu vàng.
Đông mưa giăng gió giật,
Xuân vẫn không muộn màng.
Cánh hoa rơi bàng hoàng,
Nắng ngoài hiên thoi thóp.
Con mừng con nguyên vẹn,
Bởi Xuân mẹ không tàn.



